Đánh giá truyện Sợ Mất Em

Chu Hiểu Linh hỏi anh rằng: Anh sợ gì nhất? Hàn Quân Thiên trả lời: Anh sợ sau này có thể làm cho chấn thương nhẹ em, sợ sau này có người tượng trưng anh bên em, sợ anh chưa xứng mang em,… Vv Nói chung quy anh “Sợ mất em!”^^

Trình làng truyện Sợ mất em

Tác giả: biển Dương Thiên Di
Thể loại: ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Sợ mất em

Một ngày nắng gắt, gồm chút gió lùa nhẹ qua gần như hàng cây, gồm bóng dáng hai học sinh đứng truyện trò thẹn cỗ áo, Trong khi cả 2 đã quan sát nhau chưa nói lời nào. Hốt nhiên bạn gái mở lời chưa thẹn săng.

“Lập Phong cậu có lẽ đợi người 3 năm không?”

“Mình đang chờ cậu…! Chu Hiểu Linh…mình đang chờ…!” – Lập Phong gắng lấy tay cô. “Cậu đề xuất giữ liên lạc có mình!”

“Được rồi! Các bạn đã gọi cậu… Cậu cảm thấy không được quên mình!”- Cô rưn rưn nước mắt.

đột nhiên phía xa có tiếng còi xe vang lên “tin..tin…..tin..tin” là ba ba cô đến đón.

“Vậy bạn về đây!” – Cô nói lời tạm biệt dù biết cô không ước ao.

“Khi nào đi cậu nhớ Gọi gia đình bạn, nhà bạn vẫn mang lại tiễn!” – Lập Phong nói có cô và níu lấy cánh tay cô.

“Mình đang liên lạc sở hữu cậu! Tạm biệt. Tổ ấm đã hết sức nhớ cậu…” – Cô luyến tiếc chú ý anh.

>> Đọc thêm Truyện cưới trước yêu sau

Nói ngừng Hiểu Linh cũng như Lập Phong tạm biệt nhau, Hiểu Linh hướng về bên cái xe. Chiếc xe là của quản gia căn nhà cô có chỗ hơi cũ kĩ nhưng mà có người cho đón là có lợi rồi, còn tồn tại tía ba cô cần cô khôn xiết vui.

“Ba bố tới đón con!” – Cô bất ngờ hỏi ông cũng như làm nũng níu lấy cánh tay ông.

“Ba bố cấp thiết mang đến đón phái nữ của bố ba sao…?” – cha Chu cũng bất ngờ.

“Có thể… Tuy nhiên bé còn giận…hừ!” – Nói hoàn thành biểu môi quay ra bên cửa xe nhìn bức tranh không thèm cân nhắc ba ba nữa.

“Ba xin lỗi… Nhưng nhỏ dường như gật đầu đồng ý đi du học tía siêu vui!” – tía Chu xoa đầu cô.

“Hừ” – Cô tỏa vẻ buồn phiền cũng như im lặng.

“Mẹ nhỏ đã ở ngôi nhà đợi con!” – bố Chu nói tiếp.

“Mẹ…? Bà mẹ mang lại tìm con? Mẹ gồm giận con không? Ba ba ghé cửa hàng bánh ngọt con ao ước cài đặt mang đến bà mẹ…!” – Cô làm nủng ủ ấp cánh tay bố Chu.

“Cũng hơi giận. Con không buộc phải mua bánh ngọt, bà mẹ nhỏ đang sút béo!” – bố Chu cầm lại xoa đầu cô.

“Khụ… Bà bầu giảm bự… Khi nào?” – Cô bất ngờ ho một tiếng.

“Mới đây… Con không đủ chọc giận chị em ấy…!” – ba Chu mỉm cười xoa đầu thanh nữ.

“Vâng! Sẽ không!” – Cô cười hì hì.

Một lúc sau cũng về mang lại căn nhà, vẫn cực kì sợ mẹ giận bởi chuyện tất cả người nhà trai cần lén lén lút lút đưa vào phòng. Vừa tiến bước được một tầng thang liền bom tấn hotline của bà mẹ Chu, cô hoản hốt lùi về bên bà.

“Con còn chưa thành thật!” – mẹ Chu hơi nổi giận. Mà lại vì chưng cô là thiếu phụ bà cưng nhất nên chưa nỡ giận cụm.

>> Xem thêm top truyện ngôn tình quân nhân

Hiểu Linh tỏ vẻ bên ủ rủ kéo bà vào ghế và bắt đầu nói hết sự thật cho bà nghe.

“Nói mau! Bắt đầu 14 tuổi thôi còn chuẩn bị đề nghị đi du học rồi…!” – bà mẹ Chu nói.

Hiểu Linh im lặng một lúc cũng thành thật khai báo. Còn nếu như không nói cứng cáp bà cũng từng rõ, phải thành thật còn hơn.

“Là Bộ Lập Phong học cộng lớp, được một tuần hai ngày!” – Cô thành thật nói có chị em Chu.

“Con ấy… Hư rồi… Học anh bé kia kìa…!” – chị em Chu bực tức răng dặn cô.

“Không đề xuất đến ngay hiện tại vẫn không duy nhất tình ái nào hay sao…? Uổng công bà bầu sinh anh ra đẹp vì thế, còn học giỏi…!” – Cô uể oải nói.

“Vậy nhỏ định làm gì với cậu trai kia?”- Bà tiếp tục hỏi.

“Tụi bé vẫn chia tay rồi! Dẫu vậy vẫn gặp lại, mẹ chưa nên lo!” – Cô nói.

“Con chắc chắn cậu ta đã đợi!” – bà mẹ Chu hơi lo ngại, sợ người vợ bà sẽ nhất kiến thủy chung nhưng cậu trai kia thì…

“Con tin!” – Cô không chần chừ nói.

“Được rồi! Cũng phải lo học mang lại chị em, đừng do vậy nhưng mà tác động ảnh hưởng cho kết quả học tập của con!” – Bà lại lãi nhãi.

“Con đã… Chưa phụ lòng mẹ!” – Nói hoàn thành ôm bà.

“Chiều mai bay, lên sẵn sàng chuẩn bị ít đồ, chưa phải đem nhìu. Vị trí kia anh con đã lo liệu!” – Bà nói.

“Anh chứ chưa về!” – Cô ngạc nhiên chú ý bà, chẳn lẻ bà để anh vị trí kia quản cô. Hơi kết thúc rồi chấm dứt rồi…

“Còn học buôn bán kinh doanh, vẫn làm tiếp công việc của cha bé. Thôi, mẹ đi đây, bà bầu còn cụm vấn đề, mai bố mẹ qua đón bé.” – Nói xong xuôi bà tạm biệt cô.

“Vâng! Bà bầu cảnh giác, nay bà mẹ tí xíu rồi!” – Cô sẽ nịnh bà đây nhưng, biết bà đang sút cân nên làm đến bà vui.

“Hết nói nổi con!” – Nói xong xuôi tiến thẳng ra xe.

Hôm sau, đến giờ ra cảng hàng không, bố mẹ cô mang lại đón. Do bà nói anh cô đã lo liệu đồ đến cô buộc phải cô chỉ đem vài thứ cô yêu cầu bỏ vào vali. Sau đó liền gửi một tin nhắn mang đến Lập Phong báo là hiện nay cô đi bảo anh ra tiễn cô. Nhưng mà ngóng mãi chưa thấy anh giải đáp cô liền gọi đến. Một lúc sau chỉ một giọng nữ giới bắt máy.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Related Post