Nhận xét truyện đá quý không Nói Dối

Khi một ngôi nhà giám định vàng gặp gỡ một kẻ nói dối trời sinh, một tình ái thảm họa ban đầu. Khi một anh chàng đem lòng yêu một cô gái, ái tình sâu nặng dè chừng cũng như chẳng gì lay động nổi. Kẻ nói dối sau khi ngỏ lời yêu, bỗng ra đi không một lời nhắn nhủ, bố năm sau bất ngờ trở lại.

Giới thiệu truyện rubi chưa nói dối

Tác giả: trọng điểm Doanh cốc
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện xoàn không nói dối

Lô đá quý này là đa số cục kim cương new được chuyển về từ châu Phi, qua năm lần giám định new chuyển phần đa viên đá sang trọng nhất mang lại tay cô kiểm tra. Cô là con gái của Ngôn Khởi Thước, là căn nhà giám định quà mà ông yên tâm nhất, tin tưởng nhất.

Phần 1: hoàng hậu ck thật giả

Hương thơm của ly coffe Black, đặc, ấm vẫn lan tỏa trong không khí, hương cất cánh lên đôi má và ẩm mốc nơi khóe môi cô.

Một tay Ngôn thiên hạ cảnh giác gắng đĩa, một tay nhẹ nhàng đẩy cửa buồng đọc sách, hương thơm tươi new của cây trồng như xua tan hương do thơm ấm của cafe vị trí sống mũi. Cô đặt chân tới trong, hầu như bước chân nhẹ nhàng lướt trên tấm thảm và dừng lại sau lưng một chàng trai.

chàng trai chặng hai lăm hai sáu tuổi, khuân mặt tí xíu, chiếc cằm thanh tú, tóc xõa lòa xòa bên trên hàng mi, đôi mắt black thăm thẳm như trời tối. Anh vẫn ngồi trên mẫu ghế sofa bằng chất liệu da thật, đôi mắt không rời màn hình máy tính, tay phải đang nhấp chuột tanh bóc tách.

Ngôn nhân gian nhẹ nhàng đặt ly cà phê vào tay trái anh ấy, nỗ lực chưa xây dựng âm thanh, sau ấy lẹo hai tay ra sau rồi lùi lại hai Bước. Bao gồm cả dường như mẫu hôm cha đặt tay cô vào tay anh và nói: “Phải làm cho một nàng hiền thảo”.

anh chàng đã kéo dài chú ý bạn dạng giải trình, tay không hoàn thành áp dụng thanh cuốn chuột, tay trái rứa ly coffe, tuyệt nhiên ko phải nhìn cô lấy một chiếc.

“Châu Cẩn Du….” nhân gian nói eo hẹp tuy nhiên đủ để Cẩn Du nghe thấy, “Chúng ta hủy bỏ hôn cầu đi”.

hầu như ngón tay trái nhiều năm và trắng của anh luồn qua quai ly cafe, anh rứa cốc chuyển lên miệng như không tất cả chuyện gì, thế cơ mà cafe đến môi rồi lại ngập ngừng không uống, chỉ việc mặt trên cùng cốc sẽ lăn tăn gợn sóng chưa ẩn giấu nổi nhiều ngón tay đang run rẩy.

“Đính hôn hơn nửa năm rồi, em đang khôn cùng nuốm làm cho thanh nữ sắp đến cưới của anh ý, chỉ là em sợ bản thân mỗi chúng ta thật sự chưa phù hợp nhau……”.

“Được!” rút cuộc anh cũng đặt ly cà phê xuống cũng như chỉ dẫn một cách bình tĩnh, mắt vẫn chưa ngước lên chú ý.

thiên hạ cũng không nghĩ rằng mọi vấn đề lại thuận lợi mang đến cố gắng, dường như Châu Cẩn Du cũng từng dự đoán trước được ngày này.

Cô bựa hổ mấp máy môi rồi quay thành viên bước đi, rời khỏi căn hộ tràn đầy mùi hương cây cối cũng như mùi đặc biệt trên ăn mặc quần áo của anh ý.

giây lát đóng cửa lại cô bao gồm cảm nghĩ cũng như xa rời. Có người vẫn tin sao? Ngày lễ đính hôn, anh đã từng thế chặt tay cô cũng như nói: “Thiên Hạ, anh đã mang lại hòa thuận cả đời mang lại em!”

Choang! Tiếng ly vỡ phát ra đằng sau ô cửa, đột nhiên cũng như ao ước bóp nghẹt các dây thần kinh của cô ấy.

“Cô nhà, vừa rồi bao gồm chuyện gì thế?” Chú Tần nghe thấy âm thanh liền chạy lại hỏi, chú đã làm quản gia ở nhà họ Châu 40 năm.

“Không gồm gì, chú chẳng hề lo đâu”. Thiên hạ cười cợt và nói sở hữu chú Tần, cô luôn kính trọng chú Tần cũng như bậc bố chú của bản thân mình.

Cô trở về mẫu giường trong hộ gia đình cô độc đã được gần nửa năm nay. Suốt đêm, cô nằm nghe tiếng nước xô bờ đá bên ngoài cửa sổ, dường như số đông âm thanh riêng tứ sẽ dồn về mặt tai rồi dừng lại phân vân từ lúc nào.

hiện tượng sư riêng của Châu Cẩn Du đang giải quyết hoàn thành hợp đồng. Cõi tục đặt chữ ký tên, khôi phục độc lập cho chính mình.

Ngay chiều hôm đó, dương gian xách cái đụng cốc cao điểm ra đi trong ánh nhìn bất ngờ của mọi người, cô trở về nhà chúng ta Ngôn.

“Con dễ dàng bỏ cuộc hôn nhân này sao?” giọng cha của cõi trần vang mang lại mỗi góc buồng, từng câu vững chắc như đá, “Lấy Châu Cẩn Du con oan ức lắm hay sao?”

thiên hạ im lặng không nói gì cả, cô cũng chưa tất cả ý gượng nhẹ lời bố.

“Có thể hai đứa chúng tranh cãi thôi”. Lâm Hề Nhị, hậu phi hai của Ngôn Khởi Thước đứng mặt nói đỡ lời. Ánh nhìn bà tự dưng nghiêm lại: “Nhưng mà trần giới à, con cũng phải nghĩ cho công dụng ngôi nhà chúng ta Ngôn chứ, nhỏ nghĩ xem chiếc tin nhỏ cũng như Cẩn Du hủy hôn nhưng loan ra bên cạnh thì sẽ gồm tác động ảnh hưởng lớn nạm nào mang lại công việc ăn cũng như thể diện ngôi nhà họ Ngôn ta!”

“Con và Cẩn Du vẫn bàn cùng với nhau rồi, đã giữ âm thầm chuyện này trong vòng nửa năm, tổ ấm cứ yên tâm”. Hai hàng mi của cô ấy khẽ húi xuống, cô mỉm cười nhạt cũng như nói tiếp: “Con đã cầm cố trong vòng nửa năm tới vẫn lấy được chồng”.

“Được ấy, hóa ra con vẫn tính sẵn cảnh đường phố sau này rồi”.

>> bài viết liên quan phân mục Ngôn tình tổng tài

đối diện có đông đảo lời chỉ trích của bố cô cấp thiết nói cụm lời được, cô chỉ cười không được khỏe cũng như nói: “Con mệt rồi, nhỏ về buồng trước đây”.

“Khởi Thước, anh đừng tức giận… trần giới, con ăn cơm tối đang chứ?” bà Lâm Hề Nhị dịu dàng hỏi.

cõi tục chẳng nói các, cô nặng nề kéo đụng li lên tầng hai.

Ánh trăng tràn đầy vào buồng qua ô cửa sổ. Ngôi nhà đã giống như nửa năm trước. Cõi tục chưa bật đèn sáng, cô quay lưng đóng cửa ngõ rồi thả khung người cảm cúm xuống cái giường mềm mại.

ngôi nhà tình cờ bị một tia sáng trắng xuyên qua rồi lại trở về vẻ bất minh trong nháy mắt. Chợt “đùng” một tiếng, biểu lộ của rất nhiều cơn mưa béo mùa hè bước đầu giáng xuống. Tiếng sấm như khiến bao gồm cả cơ thể giãy lên một hồi, trần thế nằm chặt xuống giường, ngay từ nhỏ dại cô đang sợ sấm chớp.

chẳng hề là chưa yêu sao? Tại sao cô lại nhớ tách biệt đã từng có lần chỉ một ngày mưa, cô mang Châu Cẩn Du truyện trò suốt cả đêm qua vách tường. Mặc dù sấm mập núm nào, cho dù mưa phệ cố nào nhưng lại anh đã đứng bên ngoài cửa ngõ để nói chuyện mang cô, lúc ấy Châu Cẩn Du trò chuyện mới dịu dàng có tác dụng sao.

Cô thiên nhiên mỉm cười một chiếc, khóe mắt rớm lệ, trong lòng tự nghĩ: Ngôn người đời à Ngôn dương thế, mày đang thắng lợi khi đuổi luôn khắp cơ thể rốt cục coi trọng mày. Tuy thế, từ trước mang đến giờ cô chẳng biết thật lòng yêu anh.

Khi còn nhỏ tuổi dương gian thường vào trộm phòng đọc sách của ba, lục khắp cụm quan tài, bảng giá để mua hầu như cục đá dễ thương ra để nghịch bắn bi hoặc gài bọn chúng lên mình. Cô không nhớ là đã làm vỡ của ba biết bao nhiêu cái vòng cổ – là của bà bầu, tổ ấm sẽ sinh ra cô.

Lúc đấy ba cô thường Cách qua và gian khổ quan sát rất nhiều viên đá vỡ, còn chị em cô xoa đầu cô cũng như nói: “không sao”.

Sau này khi phệ lên cô mới biết rất nhiều viên đá ở trong nhà ấy mọi là đầy đủ viên đá hiệu “Cảnh Thụy” có từ trăm năm trước cũng như giá trị nhất ở trong nhà bọn họ Ngôn.

đều năm cách đây không lâu, “Cảnh Thụy” thành lập càng ngày càng ít trong mắt người, cơ mà đầy đủ là chuyển hướng buôn bán kinh doanh phần nhiều lô đá chiếu sáng. Có một số người nói bâng quơ, ngôi nhà chúng ta Ngôn chuẩn bị đổ rồi, cầm cố cơ mà buổi lễ đính hôn long trọng cũng như hoành tráng của cô ý cũng như Châu Cẩn Du vẫn xóa tan sự nghi hoặc của tất cả nhà bạn.

hầu hết ngày yên bình chưa sóng gió cũng qua trong một tháng, tia nắng gay gắt của không ít ngày hè ấm bức sau cuối cũng tắt dần, những cơn gió heo may se lạnh của mùa thu cũng đã tới. Cây cỏ rung lên chưa chấm dứt trước gió, mọi quả nặng rà sát mặt đất như mong mỏi tự liền kề, mong quét mặt đất một lượt.

Ngôn trần thế mệt mỏi buông viên đá quý trong tay, lô vàng này là đầy đủ cục đá quí mới được chuyển về từ châu Phi, qua năm lần giám định new chuyển số đông cục đá cao cấp nhất đến tay cô khám nghiệm. Cô là người vợ của Ngôn Khởi Thước, là căn nhà giám định kim cương nhưng ông an tâm nhất, tin tưởng nhất.

Cô ngả người xuống nghỉ ngơi một ít ở công sở, tự mang lại đôi mắt giải trí một hồi. Khi mở mắt ra, thứ ánh sáng như ý muốn xuyên thủng cái rét băng giá của mùa đông chiếu thẳng vào mắt cô. Chính là loại nhẫn đá quí cô đeo trên ngón trỏ, cô đã còn đeo chúng, cô quên trả lại mang lại Cẩn Du rồi.

Cô dùng tay cần cảnh giác lau chùi viên diamond sắc nhọn, chính là viên tiến thưởng cô yêu nhất khi còn bé dại, màu trắng trong suốt, ánh nắng sẽ phát ra óng ánh. Tương ứng mang chúng phải là tiếng chuông ngôi nhà thờ, là cái áo cưới trắng muốt, là hôn lễ hoành tráng. Cho đến tía năm trước cô mới ban đầu thích Hạc Huyết Hồng, đấy chính là viên rubi màu đỏ như giọt máu.

thiên nhiên chuông điện thoại cầm tay đổ một hồi lâu năm, là chú Tần Call, trần thế bất ngờ một hồi, cô nghe điện thoại bằng tiếng nói nhã nhặn: “Có chuyện gì vắt, chú Tần?”

“Cô chủ….”

“Gọi cháu là cô Ngôn được rồi”, cô khẽ cười.

“Cô Ngôn à, bên tôi call lén mang đến cô ấy. Tình hình sức khỏe của bà chủ dường như chưa ổn rồi…”

phần đa gì chú Tần nói làm cô thất thần một hồi. Bà Châu, thành viên nhưng mà cô đã có lần thường gọi là “mẹ”, người thân đã có lần chải đầu mang lại cô, tự tay đan áo len mang lại cô, khi cô tí hon còn đút cháo mang đến cô, bạn coi cô cũng như cô bé ruột của bản thân mình, làm sao có lẽ không ổn chứ?

Bà Châu thường nghỉ ngơi ở một thị trấn nhỏ tuổi ở miền Nam nước Pháp, chỗ sơn thủy hữu tình, nửa năm trước đây bà bị liệt thân bên dưới, hầu như tháng nào dương gian cũng đi thăm bà.

“Tháng trước, cậu Du một gia đình đi thăm bà, chưa thấy cô mang đến bà rất âu sầu. Tuần này ngày nào bà cũng dặn cô yêu cầu đi thăm bà. Sức khỏe của bà gần đây chất lượng kém, cứ mơ mơ biển đại dương, cảm tình luôn bị kích hễ. E rằng bà ấy… chẳng còn phản kháng được bao lâu nữa…”.

cõi trần cảm nhận vô cùng chua xót. Tuy cô chưa yêu Châu Cẩn Du, rứa nhưng lại cô luôn kính trọng bà bầu anh, mình rất là hâm mộ cô, bà khiến cô nhớ lại tình người mẹ đầm ấm.

“Được rồi, con cháu biết rồi”. Trần gian xin chào chú Tần cũng như gác máy.

mặc dầu cô đã hủy hôn ước sở hữu Châu Cẩn Du rồi, cầm mà lại nếu cũng như tách bóc riêng đi thăm bà Châu khác gì nói cho bà biết “vợ ông xã bất hòa”. Cô mỉm cười chua chát rồi bấm số điện thoại của Châu Cẩn Du. Ngày trước mỗi tối, cô điện thoại tư vấn điện thoại vào số của anh ấy cũng như hỏi: “Tối nay anh bao gồm về nhà nạp năng lượng cơm không?” cảm hứng đó ngay hiện tại sao đã còn thân thuộc ráng.
>> tìm hiểu thêm phân mục Truyện sắc

Related Post