Nhận xét truyện Năm Tháng Vô Định I: gặp gỡ Em Ngày Xuân Phân

Tuổi trẻ, chúng ta gồm có bồng bột, háo chiến thắng, cũng như phạm sai lầm. Tía gia đình bạn lũ họ: Một hững hờ, một bình tĩnh, một hào hoa, họ no đủ, trăng hoa, thành tâm yêu một gia đình con gái là chuyện nực cười nhất người đời.

Giới thiệu truyện Năm tháng vô định chạm chán em ngày xuân phân

Tác giả: Dư Lạc Thuần
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Năm tháng vô định chạm mặt em ngày xuân phân

Đứa trẻ này mới chỉ tám tuổi, đã phải chịu cảnh căn nhà tan cửa ngõ nát. Trên báo có đăng, đêm qua xảy ra một vụ tai nạn thảm khốc, ưng thuận hình mẫu ADN new biết là người trong gia đình bọn họ Diệp. Chúng ta cũng trù trừ chị em đấy cũng được gửi đi đâu do cảnh sát chỉ nhặt được hai thi thể bị thiêu cháy.

biệt thự “Nguyệt” của An Thực nằm ngay trong rừng trúc, nơi này, chưa một ai dám bước đi mang đến. Nơi đây bị bao trùm bằng bầu khâu khí u ám, nghiêm nghị, yên tĩnh. Một tiểu tinh linh chạy từ bên trên tầng một, gấp gáp mang lại mặt An Thực “Chú, chú.”

An Thực đã đọc báo, nghe tiếng gọi, chuyển ánh mắt lên, các giọng nói trầm trầm vang lên “Sao?”

cô bé ngồi xuống kề bên hắn, tay ôm ấp mẫu gối mềm mềm “Chú, đi nạp năng lượng cơm trắng. Bé đói.”

“Được.” Hắn sai bảo mang lại quản gia dọn cơm. Cô mang đến “Nguyệt” vẫn một tuần, lúc này mới có lẽ yên tâm lại. Bữa qua đã ban đầu truyện trò. Tác động ảnh hưởng từ Cú Shock lớn, bao gồm chuyện trong quá khứ có vẻ như đã biến mất trong đầu cô.

Hắn cố gắng chúng ta cô bởi bọn họ của bản thân mình, biến đổi An Dao, ưng ý để cô bên cạnh, cũng từng căn dặn “Muốn ở kề bên tôi, Việc ban đầu phải mạnh bạo, biết lo cho chính bản thân mình. Đừng gây phiền toái cho tất cả những người khác. Ý muốn sinh tồn, đề nghị diệt những kẻ ngáng đường người.”

An Dao ngồi ở bên cạnh, hắn ngồi ghế công ty bởi. Tay thong thả ngoạm ăn uống, cùng bề mặt ngoại trừ biểu cảm hững hờ như khối băng ra thì chưa còn gì khác. An Dao ngoan ngoãn nạp năng lượng cơm, không nói chuyện, vì chưng quản da nói, An Thực chính là nhà bạn ít nói, đặc biệt rất chuẩn mực.

gia đình trong Hắc đạo, ai mà đo đắn hai chữ: An Thực. Kẻ lạnh nhạt tàn tệ, phần đa cuộc truy ngay cạnh, chỉ cần có hắn ra tay chỉ với một ngày đều giải quyết xong xuôi. Mong muốn sống yên ổn ở đất China này, hàng đầu đừng đắc tội mang hắn, nếu không, cao cấp là cần đào sẵn mồ chôn.

An Dao ăn dứt sẽ ra vườn đọc sách,vẽ tranh dưới cây hoa đào lâu dài. An Thực ngồi bên trên ghế ba ngoài sân, mắt đeo kính râm, tận hưởng làn gió man mát.

“Cậu thật sự nhận nuôi có bé đó?” Lăng Nghị từ đâu thành lập ngồi kề bên, đáy mắt hiện đầy nghi hoặc. Thành viên gia đình cũng như An Thực lại nhận nuôi một thanh nữ, mà còn hắn còn là gia đình bạn vẫn hại bị tiêu diệt người thân cô, lỡ như sau này bại lộ, vững chắc số đông bài toán đang trở nên cầu kỳ.

An Thực châm một điếu thuốc, một khi đã quyết định đang chưa hối hận. Hắn đưa góc nhìn chị em sẽ chuyên chú ghi vật gì đó, cất giọng bi tráng “Ừ.”

bố của cô ý, ngay khi bị xe đè lên thân đã cần đến sức kéo ống quần hắn, van nài cứu vãn đứa trẻ. Hắn vẫn làm việc đối mang chuyện này tuyệt chưa hứng thú, khi mắt liếc qua khuôn mặt thấm đầy máu của An Dao, thiên nhiên lại ý muốn cứu cô. Cũng là nhàn rỗi nhận nuôi. An Dao còn được gọi hắn là ân nhân của bản thân mình.

Hắn bất chợt chứa tiếng hotline “Dao Nhi, lại đây.”

An Dao nghe Hotline, ngước mắt lên, nhặt cây bút màu bên dưới chân, chạy lại, vô tình vấp chân bửa đập mặt xuống thảm cỏ xanh. Lăng Nghị và An Thực mở góc nhìn, nghĩ rằng đối mang một đứa trẻ mới chỉ tám tuổi chắc chắn vẫn gào lên mà khóc, ngạc nhiên, An Dao bò dậy, phủi phủi vài dòng rồi đứng trước mặt hắn “Chú.” Tay chuyển quyển sổ mang đến hắn.

>> xem thêm phân mục truyện ngôn tình ngược

Lăng Nghị ngồi lân cận, liếc ánh mắt thử, cô nhóc này đang vẽ An Thực?! Nét vẽ tuy chưa đẹp, cơ mà không tệ. Đột nhiên, anh trợn tròn mắt kinh ngạc, nói “Chảy máu rồi kìa.”

An Thực nhíu mày, rời mắt khỏi bức ảnh, cái mũi nhỏ của An Dao đã chảy máu ròng ròng. Cô ngây ngô thành viên gia đình, định vươn tay chùi, liền bị An Thực ngăn chặn, lấy khăn tay chùi rửa cho sạch “Ngước bên lên.”

An Dao ngước lên, để quản gia chui vào trong căn nhà. An Thực cất tiếng “Tôi sẽ quyết định sẽ giữ phái nữ đó ở bên cạnh, phần nhiều vấn đề để sau này tính.”

Lăng Nghị nhếch miệng cười “Tùy cậu.”

“Duật Nam đâu?”

“Đi gặp gỡ Tô Nghi.”

Phong Duật Nam là đồng đội tốt của hai mọi người, bé hơn chúng ta một tuổi. Ở Đông Nam Á, ai mà lại lưỡng lự mang đến tên của ba ông boss dẫn đầu giới Hắc đạo: An Thực, Lăng Nghị cũng như Phong Duật Nam, họ là bằng hữu chí cốt, hoạn nạn có nhau. Bất kỳ kẻ nào cồn vào, đừng nói là không toàn thây ngay cả đào mồ chôn thân cũng chưa kịp.

Trong cha người nhà bọn họ, tính tình của An Thực là lãnh đạm nhất, trên khuôn mặt never mỉm cười, gia đình bạn chắc là làm hắn cười, chỉ có hai loại, một là kẻ thù, hai là người nhà hắn yêu, dẫu vậy xem ra nhiều loại các bạn thứ hai đang không bao giờ xây dựng thương hiệu. Đối mang bọn họ, đã đi được cảnh đường phố này thì cấp thiết yêu, nếu không vẫn hại chết người đó.

….

ban đêm, An Dao nằm bên trên giường đọc sách, lúc này bỗng nhiên chưa ngủ được. Bên ngoài nghe nổi tiếng lạch cạch bắt đầu, An Dao giật mình, lẽ nào hắn đang về. Cô chạy ra khai trương, đôi chân trần chạy Nhanh xuống sảnh. Ánh nhìn hiện lên tia hốt hoảng khi thấy được bên hông nên của An Thực loang lỗ đầy màu tươi. “Chú, chú sao vậy?”

An Thực nhíu mày, ngước mắt nhìn cô “Sao còn thức?”

“Chú bị thương rồi.”

“Không sao, đi ngủ đi.” An Thực hất mặt về bên buồng nghỉ, sau ấy lướt qua cô đi về phòng. An Dao đi theo đằng sau, tay sẵn tiện rứa hộp cứu thương.

“Chú, để nhỏ băng vết thương.”

“Không yêu cầu, bé về phòng đi.” Cô còn quá bé dại để thấy cảnh tượng này.

An Dao câu chấp không nghe, đang ngồi im dưới sàn, tay cố gắng bông băng. Hắn chưa thích nói các đề nghị mặc kệ cô. An Dao nhìn vết thương, bên tái nhợt, tay run run cầm cố lấy bông cầm máu. An Thực xoa đầu cô “Con về buồng đi, chú tự lo được.”

An Dao lắc đầu, lừ đừ trãi chùi rửa cho sạch máu, ba cô ban đầu làm cho Bác Sỹ, An Dao thường hay thấy cha băng bó cho người khác bắt buộc vô cùng chuyên nghiệp, chỉ cần sao hắn chảy các máu cụm vậy?? “Chú chưa đau sao?”

Trán An Thực chảy vài giọt các giọt mồ hôi, đau? Hắn lăn lộn trong mạng xã hội Đen mười mấy năm, bên trên các bạn đầy vết thương, bao lăm đây thấm tháp gì. An Dao cảnh giác bọc băng lại, bàn tay nhỏ ẩm đẫm màu đỏ. Cô sẽ cực kì sợ, sợ rằng hắn đang chưa qua khỏi. An Thực cất tiếng “Được rồi, cứ để đó.”

>> xem thêm thể loại Truyện sắc

Related Post