Tóm tắt truyện chúng tôi cũng rất Nhớ Anh đấy

Tạ Đắc yêu Tân Ý Điền hơn ai đó ngẫu nhiên khác. Cho dù cô rời xa anh đi du học hay có thể lấy thành viên khác. Anh sẽ chẳng thể nào chưa yêu cô khi chạm mặt lại

Ra mắt truyện tôi cũng tương đối nhớ anh đấy

Tác giả: Lý Lý Tường
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện tôi cũng khá nhớ anh đó

Tân Ý Điền từ Bắc Kinh về Thượng Lâm bởi vì cần mãnh liệt của Hà Chân.

“Thật không dễ dàng gì mà đã có được một tay thay bởi tốt nghiệp một tay cố gắng giấy kết hôn, thế nhưng gồm ai chứng kiến được thời khắc lịch sử trọng đại đầy chân thành và ý nghĩa đó của đời sống tớ không? Hơn nữa cậu lại chưa bao gồm ở Pháp!” Hà Chân nói cũng như cầm, điều khiến cô mở mày mở mặt nhất không hề đã đạt được học vày đàn bà tiến sĩ, nhưng mà chung cục đang loại bỏ cái danh hiệu “Diệt Tuyệt Sư Thái”, chuẩn bị biến thành cô vợ theo phép tắc sở hữu bọn em bé hơn cô một khóa Lục Thiếu Phong, người bọc lấy cô chưa tha, rút cuộc mừng mừng vui vui kết thành lương duyên. Bên cạnh cử chỉ Cấp Tốc mạnh, còn phần đa tình huống sấm vang chớp chiếm.

>> Đọc thêm Truyện đam mỹ ngược

cảm nhận mấy chất kích thích này, Tân Ý Điền công bố quyết định đem mình cùng theo luôn. Thành tựu là Ngụy Tiên sáng bắt đầu mang đến, chiều lại nên đi. Hà Chân và Lục Thiếu Phong rất lực lưu lại, “Ở đây một đêm, ngày mai hẳn đi, không thì uổng chi phí tiền vé máy bay lắm”

Ngụy Tiên nói chuyện tối nay còn tồn tại công việc.

Hà Chân nhỏ dại giọng oán thù trách Tân Ý Điền, “Bận vì thế, cậu còn đem chồng tương lai mang lại làm quái gì? Một chuyến tay chưa.”

“Thì đem anh đấy mang lại để Anh chị xem thử ấy.”

“Thấy rồi, chưa tệ, là CP tiềm năng. Quen nhau lúc du học sao?”

Tân Ý Điền chấp nhận. Cô lại hỏi: “Người Bắc Kinh? Cố chắc hẳn rằng bao gồm căn nhà gồm xe rồi? Có tác dụng nghề gì?” Tân Ý Điền cười mắng cô bà tám quá, “Cậu cần làm cho bà mai, đáng tiếc là quá trễ.”

“Wow!” Hà Chân bày tỏ thèm ý muốn, “Tụi bạn còn chưa bao giờ chiếc mẫu thiết kế căn nhà chúng nơi đâu nè.”

“Không cần cậu tất cả nhà bầy miễn chi phí có lẽ ở sao, ở Bắc Kinh tớ còn nên tự thành viên đổ tiền ra thuê căn nhà nè.”

Hai tổ ấm đứng ở quảng trường trước thư viện chuyện trò, bao quanh các bạn cho người nhà đi, trong gió mang theo mùi hoa cỏ. Thời tiết buổi chiều trời trong nắng ấm áp, đám mây trắng bên trên đỉnh đầu trong khung trời xanh nhạt lờ lững cất cánh qua.

Ngụy Tiên đi tới cắt theo đường ngang hai cô, áy náy mà nói: “Anh bắt buộc đi rồi.”

Tân Ý Điền rối rít cười cợt nói: “Được, em tiễn anh ra cổng trường bắt xe. Nhiều cậu ở giai đoạn này ngóng tớ?” Cô ngoảnh đầu hỏi Hà Chân cũng như Lục Thiếu Phong.

“Ký túc xá đi. Tớ nên về lấy giấy cấp phép đăng ký hôn.” Hà Chân đáp lại.

Tân Ý Điền một mạch kéo cánh tay Ngụy Tiên một cách đon đả, bịn rịn nhìn anh lên xe taxi, cho tới khi xe chạy xa bắt đầu xoay người nhà.

“Hi!” Một bạn teen to lớn đi tới bên cô, chẳng hề nghi ngờ là sẽ chào hỏi mang cô.

Cô hơi bất ngờ, thấy cậu ấy gồm xúc cảm quen quen, trong một lúc nghĩ chưa ra là ai. Để bịt dấu ngại ngùng cô tất tả nở một nụ cười cợt sáng lạn đáp lại cậu, gắng sức vẫy tay mấy chiếc.

Cậu đứng trước mặt cô, thâm trầm mà lại chú ý cô, ánh nhìn cũng như đèn xe trong đêm tối từ xa chạy mang lại gần, áng chừng qua hơn nửa phút sau new mở miệng –“Chị, về nước rồi à?”

Tân Ý Điền đã cứ nghĩ mãi chưa ra cậu là ai, đành bắt buộc gật đầu đồng ý qua loa, tùy tiện nói mấy câu lấy lệ “Ừ ừ ừ”.

Thấy người thân trước bên mờ mịt dẫu vậy mỉm cười tủm tỉm lễ phép, cậu chẳng thể chưa thông báo cô, “Tôi là Tạ Đắc.”

ký ức nhất thời như núi lửa phun trào dâng lên.

“A! Là cậu, em trai của Tạ Hậu!” Tân Ý Điền vừa không ngờ vừa vui mừng, quan sát cậu từ bên trên xuống dưới, nhịn cảm thấy không được mà lại cảm thán: “Wow, cậu to cố kỉnh này rồi à, biến hóa nhiều quá, xém chút nữa phủ nhận ra.”

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

Tạ Đắc khựng lại một ít, quan sát thẳng vào đôi mắt cô nói đã từng chữ đã từng câu: “Chị cũng thay đổi mọi.”

Hai người thân một trước một sau đi về bên cam kết túc xá con gái sinh. Lâu năm chưa chạm mặt, ngẫu nhiên chạm mặt nhau, hoàn cảnh tất cả hai số đông không hiểu kỹ, cảm giác có lẽ là cuộc gặp gỡ lần bước đầu của hai thành viên gia đình xa lạ. Sau một chặng trầm mặc ngắn ngủi, Tân Ý Điền lựa đề bài để nói, hỏi cậu mang giọng điệu thật thoải mái: “Cậu là sinh viên Thượng Đại? Năm mấy?”

“Năm tứ.” giọng nói của Tạ Đắc trầm thấp từ tốn, khuyên bảo câu hỏi ngắn gọn rõ ràng.

“Sắp có lợi nghiệp rồi nhỉ, đang chọn được quá trình chưa?” Tân Ý Điền chưa hóng cậu chỉ dẫn lại nói tiếp: “Ái chà, bên tôi thiếu chút nữa không để ý, cậu đâu bắt buộc phải do chuyện công việc nhưng lo ngại nhỉ?” Nói ngừng cười, bên trên khuân mặt hiện lên đôi lúm đồng tiền cute.

Vẻ bên cậu nghiêm túc nhưng mà nói: “Hoàn toàn ngược lại.” Ngữ khí khá ngừng khoát.

Tân Ý Điền quan trọng chưa nghiêng bên quan sát cậu, nhất thời do dự nên nói phải làm sao. May nhưng mà dọc đường đi luôn có một số người xin chào hỏi cậu. Cuộc tán gẫu của hai người nhà lúc ngắt lúc làm tiếp, khoảng không gian chưa đến nỗi gượng gạo lắm.

“Tôi đến rồi.” Tân Ý Điền từ xa xa quan sát ngang quan sát dọc kiếm bóng hình Hà Chân, dừng bước chân, nhoẻn miệng cười cợt cũng như áy náy với cậu.

Đối phương không có biểu thị gì, qua một lúc lâu hỏi lại: “Chị tất cả danh thiếp chứ?”

Cô tất tả lấy tấm danh thiếp trong túi đưa mang lại cậu. Cậu nhận lấy rồi xem vô cùng chú tâm, sau ấy hỏi: “Chị làm việc ở Bắc Kinh?”

“Đúng cố.”

“Chừng nào quay về đó?”

“Chuyến bay trưa ngày mai.”

“Đến lúc ấy bên tôi call điện mang đến chị.” Cậu nói một phương pháp thần tốc, chứa tấm danh thiếp, ngẩng đầu nhìn Tân Ý Điền, lại nhìn Hà Chân đang đi đến bên cô, hiện giờ mới rời đi.

Hà Chân chỉ tay vào hướng Tạ Đắc rời đi tò mò hỏi: “Cậu ta quen cậu à?”

“Tại sao hỏi ‘cậu ta quen cậu’? Nói nỗ lực có vẻ đó là vinh hạnh của tớ thế.” Tân Ý Điền bất mãn hừ một tiếng.

Hà Chân mỉm cười nói: “Cậu ta vừa có tiền lại bom tấn, ở Thượng Lâm chắc rằng chưa bao gồm ai là trù trừ cậu ta, cậu biết cậu ta đương nhiên chẳng tất cả gì lạ cơ mà.”

đợi sau khi Tân Ý Điền biết rõ cậu đã là người có quyền lực cao tập đoàn Tạ thị, nhún vai nói: “Vấn đề là khi cậu ta còn chưa có tiền chưa bom tấn, tớ đã biết cậu ta rồi.”

Hà Chân mau chóng hưng phấn hẳn lên, hai bé mắt mở Khủng vẻ mặt trông mong hỏi tiếp: “Cho nên, cậu hết sức quen cùng cậu ta?”

Tân Ý Điền chú ý cô nhướn mày nói: “Năm tháng như nước, nửa đời chưa quen, chỉ là em trai của một các bạn bạn làm việc mà thôi, cậu vẫn chưa tất cả Việc gì cày cục cậu ta chứ?”

Trong lòng Hà Chân tràn ngập tinh thần bàn tán bị một gậy của cô đánh tan hết, tẻ nhạt mà lại nói: “Thôi được rồi, ít ra trước mắt còn chưa được bao gồm. Hai giờ rồi, cục dân chủ yếu công tác rồi, đi mau đi mau, có tác dụng chính vì sự thiết yếu hơn.”

Một đám gia đình xuống lầu bắt xe tiến về phía trước, đi thẳng mang lại mục tiêu. Tân Ý Điền ngồi chờ trong đại sảnh của bộ dân thiết yếu, Hà Chân và Lục Thiếu Phong xếp hàng bắt đầu cách thức đăng ký hôn, nửa giờ sau thuận lợi cố gắng được tờ giấy màu đỏ thẫm, trọng điểm giấy cấp phép kết hôn in hình quốc huy mạ quà. Hai các bạn đứng giữa đại sảnh, giơ cao giấy kết hôn bắt chước theo đôi người yêu trong phim Hàn lấy tay bỏ lên đỉnh đầu sản xuất hình con tim để Tân Ý Điền chụp hình có tác dụng kỷ niệm.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Related Post